Sán Chí hay Sán Chỉ, còn gọi là San Chay là tên tự gọi của đồng bào Sán Chí. Là
một dân tộc thiểu số sống ở miền núi phía Tây-Nam tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc),
khoảng 300-400 năm trước, do không chịu được sự chèn ép của người Hán, nên một
bộ phận dân tộc Sán Chí đã tìm đường di dời xuống phía Nam, và từ đó trở thành một phần dân tộc thiểu số sinh sống tại Việt Nam.
Năm 2019, dân số
của Sán Chí ước tính khoảng 201.398 người. Nói tiếng Sán
Chỉ và chủ yếu làm nghề trồng
lúa, đồng thời chăn nuôi gia súc và trồng các loại cây hoa quả khác. Dân tộc Sán Chí thuộc các dân tộc thiểu số vùng Tây Nguyên
và sở hữu bản sắc văn hóa phong phú, với các tên gọi khác như Hờn Bán hay
Chùng. Lối sống của Dân Tộc Sán Chí dựa trên những truyền thống cổ xưa gắn liền
với đất đai và chu kỳ nông nghiệp.
Truyền thống truyền
miệng của người Sán Chí (Sán Chay) là một yếu tố trung tâm trong bản sắc văn
hóa của họ. Chúng được truyền lại chủ yếu bằng miệng, thông qua những câu chuyện,
bài hát và bài thơ phản ánh lịch sử, giá trị và mối quan hệ của họ với đất đai.
Các khía cạnh chính của truyền thống truyền miệng của họ bao gồm:
- Truyện kể và thần
thoại.
Truyền thuyết về
sự tạo dựng thế giới, các anh hùng tổ tiên và những người tổ tiên đã định hình
nên vùng đất.
Những câu chuyện
liên quan đến các vị thần hoặc thần hộ mệnh của làng mạc và ruộng lúa.
- Sử thi và tường
thuật lịch sử.
Những câu chuyện
về sự di cư, xung đột, liên minh và thời kỳ thịnh vượng.
Truyền lại quyền
sử dụng đất, thỏa thuận cộng đồng và các quy tắc tập quán từ các bậc trưởng
lão.
- Bài hát nghi lễ
và bài hát lao động.
Những bài hát được
hát trong quá trình làm nông nghiệp (gieo trồng, thu hoạch, tưới tiêu) để giải
thích chu kỳ nông nghiệp và điềm lành.
Những bài hát
trong các nghi lễ tập thể (lễ hội làng, nghi lễ trưởng thành) nhằm củng cố sự gắn
kết xã hội.
- Nghi lễ và tập
tục truyền miệng.
Đối thoại nghi lễ
giữa người lớn tuổi và người trẻ tuổi trong các nghi lễ trưởng thành.
Những câu chuyện
truyền miệng về các phương pháp chữa bệnh và kiến thức y học được truyền lại
bởi các thầy thuốc truyền thống.
- Tục ngữ và châm
ngôn.
Những câu tục ngữ
dạy về các giá trị như lòng hiếu khách, sự kính trọng người lớn tuổi, sự kiên
nhẫn và tinh thần làm việc tập thể.
Sự khôn ngoan về
mối quan hệ với đất đai, nước và lúa gạo, cũng như về việc quản lý tài nguyên
thiên nhiên.
- Phương pháp
truyền đạt.
Truyền đạt có sự
tham gia: Người lớn tuổi kể chuyện trước mặt người trẻ tuổi, thường là dưới gốc
cây chung hoặc trong nhà cộng đồng.
Nghi thức hóa việc
học: Nghi thức hóa các khoảnh khắc dạy học (ví dụ, trong mùa gieo trồng, các buổi
tụ họp buổi tối).
Biến thể phương
ngữ: Các câu chuyện có thể khác nhau giữa các làng tùy thuộc vào phương ngữ địa
phương và ảnh hưởng lịch sử.
Ngôn ngữ Sán Chí (Sán
Chay) chủ yếu được truyền bá thông qua các hoạt động cộng đồng hàng ngày và các
nghi lễ văn hóa có sự tham gia của thế hệ trẻ. Các khía cạnh chính của sự truyền
bá này là:
- Ngôn ngữ như một
hoạt động cộng đồng.
Sử dụng hàng ngày
trong gia đình, trong các cuộc giao tiếp giữa các thành viên gia đình và hàng
xóm.
Sự tham gia của
người lớn vào các hoạt động tập thể (công việc nông nghiệp, chợ búa, nghi lễ)
nơi Sán Chay là ngôn ngữ chiếm ưu thế.
- Truyền bá thông
qua giáo dục phi chính quy.
Những câu chuyện
được kể bởi người lớn tuổi trong các buổi tụ họp buổi tối, quanh đống lửa hoặc
dưới ánh đèn của các ngôi nhà cộng đồng.
Các trò chơi, bài
hát và bài thơ bằng tiếng Sán Chay dành cho trẻ em và thanh thiếu niên.
Khuyến khích người
trẻ tích cực lắng nghe trong các cuộc họp hội đồng cộng đồng hoặc các cuộc họp
làng.
- Các nghi lễ
chuyển tiếp và nghi thức.
Đối thoại và giảng
dạy bằng tiếng Sán Chay trong các nghi lễ chuyển tiếp sang tuổi trưởng thành, củng
cố việc sử dụng ngôn ngữ trong các bối cảnh dựa trên bản sắc.
Các nghi lễ tập
thể nơi người lớn tuổi sửa chữa và giải thích các biểu hiện và thuật ngữ văn
hóa hiếm gặp.
- Phương pháp giảng
dạy cụ thể.
Đối thoại có hướng
dẫn: người lớn đặt câu hỏi và thanh thiếu niên trả lời, thúc đẩy khả năng nói
và sản xuất ngôn ngữ.
Sử dụng các phép ẩn
dụ và tục ngữ đặc trưng của Sán Chay để dạy từ vựng và các khái niệm văn hóa.
Hòa nhập phương
ngữ: tiếp xúc với các biến thể phương ngữ địa phương, giúp thanh thiếu niên hiểu
và nói tiếng Sán Chay trong các ngữ cảnh khác nhau.
- Tài liệu và nguồn
lực viết hạn chế
Sách giáo khoa hoặc
từ điển tiếng Sán Chay rất hiếm; việc truyền đạt chủ yếu vẫn bằng lời nói và
theo ngữ cảnh.
Thỉnh thoảng, các
bài hát, bài tụng ca và câu chuyện được các nhà nghiên cứu hoặc các tổ chức văn
hóa ghi chép lại và sau đó được giới thiệu lại bằng lời nói. Thách thức và các yếu
tố ảnh hưởng đến việc truyền đạt
Thay đổi kinh tế
xã hội và sự di chuyển: thanh thiếu niên có thể dành nhiều thời gian hơn ở
ngoài làng, làm giảm sự tiếp xúc của họ với tiếng Sán Chay.
Tương tác với
ngôn ngữ đa số (tiếng Việt) và các ngôn ngữ địa phương lân cận; nguy cơ song ngữ
hoặc đồng hóa ngôn ngữ.
Nỗ lực phục hồi:
các chương trình ghi chép ngôn ngữ, các hội thảo ngôn ngữ cộng đồng, khuyến
khích thanh thiếu niên sử dụng ngôn ngữ của họ ở trường học hoặc tại các lễ hội.
Dưới đây là những
thách thức chính mà người Dân Tộc Sán Chí (Sán Chay) phải đối mặt trong việc bảo
tồn văn hóa của họ:
- Suy giảm truyền
bá ngôn ngữ.
Giảm sự tiếp xúc
với văn hóa Sán Chay trong giới trẻ do sự di chuyển, trường học sử dụng tiếng
Việt làm ngôn ngữ chính và ảnh hưởng của truyền thông.
Song ngữ và nguy
cơ ngôn ngữ truyền thống dần biến mất khỏi đời sống hàng ngày.
- Áp lực kinh tế
và lối sống hiện đại.
Di cư đến các khu
vực đô thị để làm việc, dẫn đến ít thời gian và ít cơ hội hơn cho các hoạt động
và nghi lễ văn hóa làng quê.
Thay đổi trong
các tập quán nông nghiệp truyền thống vốn là trung tâm của bản sắc và kiến thức
liên quan.
- Đô thị hóa và hội
nhập văn hóa xã hội.
Hội nhập vào các
hệ thống giáo dục và hành chính coi trọng ngôn ngữ quốc gia hoặc ngôn ngữ đa số,
điều này có thể làm suy giảm kiến thức văn hóa địa phương.
Mất đi các không
gian cộng đồng truyền thống (nhà cộng đồng, ruộng bậc thang cộng đồng) vốn rất
cần thiết cho việc truyền bá.
Các mối đe dọa
liên quan đến quyền sử dụng đất và môi trường.
Tranh chấp đất
đai và các mối đe dọa đối với đất trồng lúa truyền thống, nơi hỗ trợ các tập
quán văn hóa gắn liền với đất đai và các nghi lễ nông nghiệp.
Suy thoái môi trường
ảnh hưởng đến cảnh quan và tài nguyên nuôi dưỡng những câu chuyện, bài hát và
nghi lễ. Sự phục hưng và tái sinh chưa đầy đủ.
Cần nguồn lực
chuyên biệt (kinh phí, nhân sự, thiết bị) cho việc ghi chép, giảng dạy và lưu
trữ các truyền thống.
Thiếu cơ sở hạ tầng
giáo dục song ngữ hoặc cộng đồng nhằm hệ thống hóa việc coi trọng và giảng dạy
Sán Chay.
Những thách thức
liên quan đến sự hiện diện và khả năng hiển thị.
Thiếu sự hiện diện
trên các phương tiện truyền thông, nghệ thuật và các tổ chức học thuật, điều
này hạn chế nhận thức và sự công nhận từ bên ngoài.
Có thể dẫn đến việc
đơn giản hóa hoặc tô vẽ các tập quán một cách kỳ lạ khi được trình bày ra bên
ngoài.
- Sự khác biệt
trong cộng đồng.
Sự khác biệt về
phương ngữ và thực tiễn giữa các làng làm phức tạp việc chuẩn hóa các chương
trình phục hồi trong khi vẫn bảo tồn sự đa dạng.
* Biên Khảo Huỳnh Tâm.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét